Zeno (hoàng đế)
Zeno (hoàng đế)

Zeno (hoàng đế)

Zeno hay Zenon (/[invalid input: 'icon']ˈziːnoʊ/; tiếng Latinh: Flavius Zeno Augustus; tiếng Hy Lạp: Ζήνων) (425491), tên thật là Tarasis[1](/ˈtærəs[invalid input: 'ɨ']s/), là Hoàng đế Đông La Mã từ năm 474 tới 475 và một lần nữa từ 476 tới 491. Các cuộc nổi loạn trong nước và vấn đề chia rẽ tôn giáo đã xảy ra dưới thời ông trị vì, dù vẫn đạt được thành công chừng mực trong các vấn đề đối ngoại. Triều đại của Zeno đã chứng kiến sự cáo chung của Đế quốc Tây La Mã dưới thời Hoàng đế Julius Nepos, nhưng ông đã có công lớn góp phần ổn định Đế quốc Đông La Mã trong thời kỳ đầy biến động này.Trong lịch sử Giáo hội Thiên Chúa giáo La Mã, Zeno có liên quan đến sự kiện ban hành Henotikon hoặc "Chỉ dụ Hợp nhất" do chính ông ban bố và được tất cả các Giám mục Giáo hội phương Đông ký vào, nhằm mục đích giải quyết những bất đồng xoay quanh thuyết Nhất Tính luận.[2]

Zeno (hoàng đế)

Thân mẫu Lallis
Kế nhiệm 1) Basiliscus, nổi loạn
2) Anastasius I
Tên đầy đủ
Tên đầy đủ
Tarasis (tới giữa những năm 460)
Flavius Zeno Augustus (khi là hoàng đế)
Sinh 425
Zenonopolis
Hậu duệ Zenon (bởi Arcadia),
Leo II (bởi Ariadne)
Mất (491-04-09)9 tháng 4 năm 491 (66 tuổi)
Constantinopolis
Thân phụ Kodisa
Tiền nhiệm 1) Leo II
2) Basiliscus
Tại vị 9 tháng 2, 474 – 9 tháng 1, 475
Tháng 8, 476 – 9 tháng 4, 491